Không bánh kem, không nến, không quà nhưng thứ tôi muốn
làm từ lâu cuối cùng cũng đã làm được, một niềm vui nho nhỏ đáng nhớ. Tôi sẽ
dành trọn vẹn ngày sinh nhật của mình để chơi cùng các con, nấu những món mình
thích để cùng gia đình đón tuổi mới. Trong “Hạ Đỏ”, tác giả Nguyễn Nhật Ánh có
viết rằng “Khi lần đầu tiên đón nhận nỗi buồn, tôi hiểu rằng tuổi thơ của mình
đã hết”. VÀ CÓ THỂ TÔI ĐÃ SẮP GIÀ RỒI 😊.
***
Bạn đã trải qua lần sinh nhật đáng nhớ nào? Bạn bao nhiêu tuổi
rồi? Lần sinh nhật nào làm bạn nhớ nhất? Một chiếc bánh sinh nhật thắp nến lung
linh xuất hiện bất ngờ sau cánh cửa khi bạn mở ra cùng bài hát “Happy Birthday
to you, Happy Birthday Happy Birthday Happy Birthday to you…”. Khuôn mặt tươi
cười của bạn bè hét lên “Chúc mừng sinh nhật mày”, hay một hộp quà cố tình bỏ
quên trong ngăn kéo tủ bất chợt nhìn thấy khi định lấy quyển sổ. Khỏi phải nói,
khuôn mặt sẽ trở nên tươi cười rạng rỡ.
Tôi thích những điều bất ngờ như thế và tôi cá là bạn cũng vậy.
Đó là những điều tôi đã từng tưởng tượng ra mỗi dịp sinh nhật mình. Bằng cách
này hay cách khác, tôi luôn mong muốn xuất hiện sự bất ngờ mà mọi người làm cho
tôi trong ngày đặc biệt này, nghĩ thôi đã thấy thích rồi.
Những năm trước, tôi luôn muôn được đón sinh nhật cùng các bạn
của mình, thật vui. Tính tôi khá trẻ con, thích đi chơi, tụ tập cùng bạn bè. Thế
nhưng đến năm nay, sinh nhật tôi trải qua khác hẳn, không còn ồn ào, náo nhiệt,mà
chỉ muốn ở nhà cùng bố mẹ, vợ và các con có không gian riêng viết vài lời cho
chính mình, đối với tôi, nó không hề nhạt nhẽo, buồn tẻ mà lại là một kỉ niệm
đáng nhớ. Chắc đây là cột mốc đánh dấu sự lớn lên của tôi mà sau này nhìn lại
tôi sẽ có chút suy tư chăng?
Nghĩ về ngày sinh nhật năm nay, tôi chỉ muốn nó trôi qua một
cách âm thầm, bình thường, lặng lẽ, nhảy cóc qua ngày hôm đó cũng được. Nghe có
vẻ buồn và không thấy yêu thương bản thân mình lắm nhỉ? Cả năm mới có một ngày
mà trước đó tôi cũng từng nghĩ nó sẽ diễn ra vui vẻ như thế nào, bạn bè, bố mẹ
sẽ làm gì.
Có lẽ sắp sang 29 tuổi, tâm trạng tôi hơi chênh vênh một
chút, nhiều suy nghĩ một chút, không còn thiết tha nghĩ đến sinh nhật và cũng
không mong nó đến chút nào.
Chắc ai ở cái tuổi này cũng chông chênh như vậy. Không còn
quá trẻ con nhưng lại chưa đủ trưởng thành để hiểu rõ mọi chuyện, lúc thì “Nếu
có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại”, lúc
thì lại muốn tua nhanh để đến “Giờ là lúc nhìn lại, xem một năm vừa trải
qua…”.
Tôi cũng không còn mặn mà gì với những lời chúc ồ ạt mà người
ta vẫn nói với nhau như là “Snvv nha”, “Chúc mừng sinh nhật”... của những người
bạn xã giao trên mạng nữa, nó không làm tôi vui mà cũng không quá quan trọng.
Tôi vẫn cảm thấy may mắn vì những người thân xung quanh tôi, nào là bố mẹ, vợ
con vẫn còn nhớ ngày sinh nhật mình. Và chỉ cần như vậy cung đủ làm tôi ấm
lòng. Dù sao cũng là sinh nhật mình mà nhỉ, tôi lại muốn nói lời cảm ơn đến mọi
người từ lâu rồi, nhân dịp này tôi lấy cớ cảm ơn đến tất cả mọi người vì luôn ở
bên tôi
Không cần bánh kem, không cần quà nhưng thứ tôi muốn làm từ
lâu cuối cùng cũng đã làm được, một niềm vui nho nhỏ đáng nhớ. Tôi sẽ dành trọn
vẹn ngày sinh nhật của mình để chơi cùng các con, nấu những món mình thích để cùng
gia đình đón tuổi mới. Trong “Hạ Đỏ”, tác giả Nguyễn Nhật Ánh có viết rằng “Khi
lần đầu tiên đón nhận nỗi buồn, tôi hiểu rằng tuổi thơ của mình đã hết”. VÀ CÓ
THỂ TÔI ĐÃ SẮP GIÀ RỒI 😊.