Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2018

Vô Đề!


Nó, tôi luôn thích tự gọi mình như thế, chẳng vì lí do gì cả. Chỉ là gọi theo ngôi thứ 3 bằng một kiểu rất chung chung và quen thuộc.
Nó. cố lê cái thân xác mệt rũ rượi, chân tay rã rời, từng bó cơ mỏi mệt tìm ra đến con xe cà tàng của mình. Hôm nay lại là một ngày nữa hơi quá sức, vi vu trên con đường vừa tạnh mưa. Đường khuya, ánh đèn heo hắt, tuy xe vẫn đông như thường, Giờ mới kịp nhận ra, hôm nay lại là chủ nhật, mà chủ nhật thì ai lại ở nhà làm gì? Mắt cố mở, dong xe thằng ra ngoài. Đầu óc lại vẫn vơ đâu đó, với nó, lúc chạy xe là thời gian tuyệt nhất, Suy nghĩ của nó không bị ngắt quãng bời bất kì lí do gì, dòng suy nghĩ cứ tự cuốn lấy nhau, sóng sau xô sóng trước. Đáng mừng là không như mọi lần về tới nhà là suy nghĩ tự trôi mất. Lao vào nhà tắm, xối nước cho tỉnh táo, tự nhìn mình trong gương bằng ánh mắt bơ phờ mệt mỏi, Rồi bật lap và bắt đầu viết.
Vài hôm trước, nó đọc được một bài viết rất hay.
“19 tuổi bạn đã chọn cho mình một trường Đại học đúng tâm nguyện?
19 tuổi bạn đã thật sự yêu một ai đó bằng cả một con tim?
19 tuổi bạn đã bao giờ xách ba lô lên vai và đi bụi 1 lần?
19 tuổi bạn đã thật sự đốt mình trong đam mê của tuổi trẻ?
19 tuổi bạn đã vạch ra kế hoạch gì cho tương lai của mình?
Chưa. Đó câu trả lời của tôi, còn bạn thì sao?”

Ta có thể nói cái tuổi 19 ấy…cái tuổi người lớn chẳng phải và con nít thì tất nhiên là không rồi. 19 cái tuổi chập chững tập làm người lớn với biết bao hoài bão và khát vọng. Bắt đầu từ cái tuổi này, tôi và bạn đều đứng ra cánh cửa của tương lai đón nhận mọi thứ để tự lập và trưởng thành, nó là những ngày tháng mưa giông, ngày nắng hồng đôi khi là những ngày gió bão giật cấp 15, 16 nữa đấy.
Khi tôi viết về cái tuổi 19 khi tôi đã bước sang tuổi 23, nhìn lại cái tuổi 19 đầy ngây dại vụng về, tôi chẳng hề tiếc nuối cái tuổi ấy đã đi qua, bởi lẽ cái tuổi 19 suy nghĩ thì nhiều mà làm thì ít 19 tuổi bạn không thể hoàn hảo mọi thứ từ suy nghĩ đến hành động đâu, bạn không nên có những yêu cầu quá khắt khe khi ở độ tuổi này. Hãy sống như kiểu con nít mới lớn, làm những gì mình thích và thích những gì mình làm. Nhớ nhé!
19 ạ, bắt đầu từ tuổi này bạn có khát khao và khao khát thực hiện ước mơ của mình lắm đấy, đó là ước mơ cho tương lai, hay một niềm đam mê nào đó ,nó cứ như ngọn lửa bập bùng cháy, âm ỉ cháy đôi khi bùng lên dữ dội làm ruột gan nóng như lửa đốt.
19 tuổi bắt đầu nếm được cái vị mặn của những giọt nước mắt nơi đầu lưỡi. Là giọt nước mắt tủi thân, giọt nước mắt buồn phiền và giận dỗi hay đôi khi đó là giọt nước mắt của sung sướng và hạnh phúc. Cuộc sống là phải trải nghiệm, trải nghiệm rồi mới hiểu được ý nghĩa đích thực của hai từ cuộc sống, theo bản thân tôi cuộc sống có nghĩa là một cuộc đấu tranh để dành lấy sự sống cho bản thân, nói hơi quá nhưng bản chất cuộc sống là vậy, họa may nó chỉ phủ một lớp tình người mỏng manh, che đậy nó mà thôi. Nhưng hiển nhiên tôi không phủ nhận giá trị nhân đạo của cuộc sống, nói ở đây là nói những cái góc khuất của xã hội, nhiều người lấy cái vỏ của đạo đức, mang danh đạo đức ra mà giúp người, nhưng thật sự là không phải thế, tác hại của họ gây ảnh hưởng cực kỳ lớn đến xã hội là suy giảm lòng tin của con người vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
19 tuổi, bạn sẽ thích tự lập bằng cách đi làm thêm, đi làm để lấy kinh nghiệm sống, đi làm để trang trải cho cuộc sống. Cái giá của sự tự lập là đắt lắm đấy. Tin tôi đi!
19 tuổi bạn chưa có gì để mất, suy cho cùng chỉ có thời gian và niềm tin , sự nhiệt huyết của tuổi trẻ. Vì thế hãy can đảm làm gì mình thích, đừng sợ thất bại, hãy đột phá và lội ngược dòng để thấy giới hạn của mình tới đâu.
Dẫu biết rằng sau mỗi lần vấp ngã là một bài học, thế nhưng mấy ai rút ra được kinh nghiệm cho bản thân – ở cái tuổi này. Hãy khóc đi bạn nhé, khóc xong rồi phải ngẩng đầu bước tiếp. Vì muốn thấy cầu vồng phải trải qua những cơn mưa.
19 ơi! Cố lên nhé.
Giống như tác giả, cũng là nhìn về tuổi 19 nhưng là ở tuổi 23. Bắt đầu từ đâu nhỉ?
“19 tuổi bạn đã chọn cho mình một trường Đại học đúng tâm nguyện?
19 tuổi bạn đã thật sự yêu một ai đó bằng cả một con tim?
19 tuổi bạn đã bao giờ xách ba lô lên vai và đi bụi 1 lần?
19 tuổi bạn đã thật sự đốt mình trong đam mê của tuổi trẻ?
19 tuổi bạn đã vạch ra kế hoạch gì cho tương lai của mình?”
Vâng, 3/5 điều nó chưa làm được, và có thể hơn thế nữa, cả ti tỉ thứ mà người khác năm 19 tuổi đã làm được, còn nó thì không.
Nó luôn tự hào vì nó đã xác định nó muốn gì, nó cần phải làm gì cho tương lai của nó, hoặc là nó tự huyễn hoặc mình như vậy, Nó đã lên những kế hoạch tuyệt vời toàn màu hồng. Nhưng giờ thì sao? Nó đang loay hoay với những sự lựa chọn, với những thứ à nó tưởng như đã nắm cả trong tay. Thật buồn cười phải không? Đâu đó giữ những mệt nhoài, những điều mà nó đang chạy theo hằng ngày, nó chợt nhận ra nó đã quên đi giấc mơ của chính mình. Ừ! Vậy đó, ngay cả giấc mơ của mình cũng quên mất thì còn làm được gì nữa?
Nó luôn nghĩ mình sẽ ổn, thật sự. Nó cứ nghĩ là nó hoàn hảo khi nó thấy trong niềm vui của mẹ khi nói về nó, thấy được nổi tự hào không giấu được sau ánh mắt của ba. Cả cái gì đó thán phục của những người xung quanh. Nhưng không, thật sự không ổn, ít nhất là ngay lúc này…
“19 tuổi, bạn sẽ thích tự lập bằng cách đi làm thêm, đi làm để lấy kinh nghiệm sống, đi làm để trang trải cho cuộc sống. Cái giá của sự tự lập là đắt lắm đấy. Tin tôi đi!!”

Thật sự điều đó luôn đúng, nó cứ luôn cố chấp là sẽ tự lập cho bằng được, nhưng sau khoảng thời gian vật lộn ngoài đường, nó mới hiểu chẳng có cái gì dễ dàng cả. Nhưng yên tâm đi, nó không dễ bị khuất phục đây, chờ đó! Hôm nay nó không ổn, nhưng ngày mai nó sẽ khác. Tốt hơn ai hay không thì không cần biết, nhưng nó của ngày mai sẽ tốt hơn nó của hôm nay.
Nhìn lại khoảng thời gian tuổi 19. Thèm! nó thèm cái khoảng thời gian trước đó khoảng một năm, à không hình như gần 2 năm rồi. Đi học về là có mẹ ở nhà lo cơm nước, về chỉ có việc ăn thôi. Mà hình như khoảng thời gian đó nó giành chủ yếu cho việc HỌC. Nhưng ít nhất là đầu óc còn được thoải mái. Nhưng giờ thì… nhiều khi mệt quá còn chả buồn ăn.
Thèm! nó thèm tiếng “anh ơi” nhè nhẹ. Thèm! nó thèm vài tin nhắn hỏi han lo lắng. Nhưng thèm cũng chỉ là thèm thôi…
Viết. Ngày xưa nó rất sợ những gì nó đã viết trong quá khứ, vì nó sợ thấy cái hình ảnh trẻ con của nó ngày xưa. Nhưng giờ thì không, nó luôn muốn đọc lại những gì nó đã viết, xem lại những gì đã qua để nó biết nó đã trưởng thành từng ngày như thế nào. Cũng phải cảm ơn anh Mark (^-^), đã nhắc nó ngày này cách đây 1 năm, 2 năm, 3 năm của nó như thế nào.
Viết, Nó sẽ tập dần thói quen viết lách, ít nhất là một tuần một lần, dần dà sẽ đi vào khuôn khổ, rồi sẽ thành thói quen. Viết về những gì đã qua của nó, viết về dự định, viết về cả “người ta” nữa. Nó sẽ cố gắng trau chuốt từng con chữ, đưa cái hồn vào từng câu văn. Và trên hết là tôn trọng người đọc.
Đàn ông là cả một cuộc đời trải nghiệm.  Vậy bao nhiêu trải nghiệm để đo được một người đàn ông? Cần lắm một câu trả lời.

Nó luôn ước một ngày của nó sẽ là 48 giờ, vì 24 giờ hiện tại đối với nó là không đủ, là do nó tự dồn ép mình quá nhiều? Hay là do nó không biết quản lí quỹ thời gian của mình cho đúng? Nhưng thôi, hết một ngày bận rộn rồi, mai lại sẽ là một ngày bận rộn khác. Nhưng không sao, nó luôn hài lòng với những gì mình đã chọn, có cực có khổ thì cũng do nó mà ra hết, chấp nhận?
Thôi nhé, mai lại phải chiến đấu! Nghỉ thôi nào.

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018

Yêu chậm thôi-Để thấy bình yên!


Phi chăng càng ln người ta càng ít kiên nhn đ theo đui mt mi tình nên lúc còn tr chúng ta thường vi vàng sng, vi vàng yêu?
Càng ngày, chúng ta càng làm mòn đi giá trị của tình yêu bởi những lời yêu hời hợt, bởi những cuộc hẹn hò chóng vánh, bởi những lời hứa mông lung và những cái kết chẳng còn dư vị.
Chúng ta yêu như để cho có người yêu, để bằng bạn bằng bè, để đỡ cô đơn, đỡ buồn tủi, đỡ hiu hắt. Chúng ta bước từ tình yêu này đến tình yêu khác một cách nhẹ nhàng, không vướng bận, không ràng buộc nhưng dường như không mặn mà.
Càng chóng vánh, vết thương càng sâu. Càng nhạt nhòa, những mối tình đi qua càng không để lại một điều gì cả.

Hãy cứ yêu chầm chậm thôi…
Nếu tình yêu vừa mang đến cho ta một vết cứa sâu hoắm, hãy cứ từ từ để chữa lành những đau thương ấy, đừng tìm vội một người để lấp đầy chỗ trống, để xoa dịu nỗi đau nhanh chóng bằng cách nhận lời một tình yêu khác. Hãy cứ yêu chầm chậm thôi, dành thời gian suy nghĩ về mối tình đã đi qua, những sai lầm vấp phải, những nuối tiếc cho những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ.
Nếu tình yêu lặng yên trong những lời thầm kín, hãy cứ yêu chầm chậm thôi, để mỗi ngày đi qua nhìn nụ cười người ấy cũng trở thành hạnh phúc, nhìn những niềm vui của người ta cũng hóa của mình, những giọt nước mắt lăn cũng thành nỗi đau khó tả. Cứ chầm chậm thôi để biết tình cảm mình dành cho người ấy đến đâu, là thật lòng hay chỉ là cảm xúc thoáng qua.
Đôi lúc tình yêu không đến ồn ào và rực rỡ như một cơn mưa pháo hoa, mà chỉ là một bước chân thật khẽ qua thềm… Nếu tình yêu còn chưa cập bến trái tim, hãy cứ bình thản và chờ đợi. Đừng thúc ép bản thân phải gắn bó với một nửa không phải của mình. Cứ đợi một tình yêu chầm chậm, để cảm nhận đủ trọn vẹn cuộc sống độc thân, của sống của riêng mình.
Yêu chầm chậm thôi, để cuối cùng ta sẽ gặp một tình yêu, một người mà ta và họ đều muốn cùng dừng lại. Đó là tình yêu với một người ta muốn thức dậy cùng mỗi sáng. Không phải vì khi thức dậy người ấy sẽ chuẩn bị cho ta một bữa cơm ngon cùng nụ cười tỏa nắng, không phải vì ta biết người đó có một ngôi nhà lớn, một tài khoản đủ lo cho ta, một công việc ổn định và tặng ta nhiều món quà đắt giá. Không phải vì tình yêu của người đó lớn hơn bất kỳ một thứ gì khác trên thế giới này.

Mà ta dừng lại bởi người đó là người mà khi ở cạnh ta thấy mình muốn nhỏ bé, là người làm ta thấy mình đủ và cố gắng để làm tất cả cho niềm vui của người ấy. Là người mà ta luôn cảm thấy thiếu vắng khi họ không ở bên. Là người làm ta rơi nước mắt mỗi lần quên bẵng đi một cuộc hẹn, một món quà dù chỉ là nho nhỏ.
Người đó là người không hoàn hảo, là người có nhiều khuyết điểm, là người mắc nhiều sai lầm và làm ta tổn thương. Là người mà ta sẽ luôn tha thứ cho những lỗi lầm họ mắc phải. Là người mà ta muốn nhìn thấy khi thức dậy, và mở cửa cho ta lúc chiều tà.
Đó là người ta muốn già đi cùng họ, yếu mềm và mạnh mẽ trước họ, đau khổ hay hạnh phúc không cần giấu diếm.

Ta không biết tình yêu ấy tồn tại đến bao lâu, có lẽ cũng chẳng là mãi mãi. Rất có thể một ngày tình yêu sẽ không ở lại.
Nhưng kệ đi, hãy yêu chầm chậm cho đến khi mắt mờ chân run, đến khi cả hai cùng móm mém, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc ngập đầy…


Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

Cả đời chỉ cần một người là em

Không có tình yêu nào thuận buồm xuôi gió, tình yêu đẹp phải qua quá trình tôi luyện. Con người ta nhiều khi vô tình bỏ qua nhau, nhưng cũng vô cũng có nhiều sự trùng hợp gặp nhau trên đời.
Cả đời chỉ cần một người là em – Hốt Nhiên Chi Gian

Đừng hỏi vì sao tôi yêu em


Bởi vì tình yêu luôn luôn là chẳng cần bất cứ một lý do nào cả…

Em sẽ luôn luôn là cuộc phiêu lưu vĩ đại nhất của tôi. Tôi yêu em khi em hạnh phúc, nhưng tôi yêu em nhiều hơn cả là khi em buồn. Tôi yêu em trong chuỗi ngày vui, nhưng tôi sẽ yêu em nhiều hơn khi em phải đấu tranh với cuộc sống bộn bề này. Bởi tôi biết, ai trong chúng ta mà chẳng phải trải qua những điều tương tự thế. Em xứng đáng được yêu thương dù trong tình huống xấu xí nhất, lôi thôi xộc xệch nhất. Tôi sẽ luôn luôn nghĩ tốt về em, vì tôi luôn biết những gì em có thể mang đến thế giới này. Tôi biết những gì em có thể làm, và tôi tin rằng em có thể làm tốt hơn thế một trăm lần.

Tôi yêu em mặc dù đó là một điều khiến cho trái tim tôi nhức nhối. Bởi vì tôi biết trong tình yêu, người rung động trước sẽ luôn là người thua cuộc. Mặc dù vậy thì tôi vẫn sẵn lòng, chỉ vì tôi yêu em.


Tôi sẽ yêu em trong những ngày đẹp trời, và những đêm đen tối nhất. Tôi yêu em khi em là một người toàn diện và hoàn hảo, nhưng tôi sẽ yêu em nhiều hơn khi em nghĩ rằng em là một người đầy khiếm khuyết.

Tôi sẽ yêu em ngay cả khi em nghĩ rằng chúng ta cần thời gian để làm những điều đúng đắn và để tìm thấy chính mình. Tôi sẽ yêu em ngay cả khi quyết định của em khiến tôi đau lòng, bởi vì tôi biết điều đó là cần thiết.

Em không cần phải hỏi lý do tại sao. Tôi sẽ luôn luôn muốn được vây quanh em bởi vì đó là cách thể hiện tình yêu tuyệt vời nhất đối với tôi. Tôi sẽ luôn luôn bám theo em, ngay cả khi em nghĩ rằng tôi không cần ở gần bên em đến thế. Tôi sẽ luôn cổ vũ em, ngay cả khi tôi chỉ có thể làm như vậy từ xa. 

Tôi vẫn sẽ là fan hâm mộ lớn nhất trong cuộc sống của em. Tôi sẽ luôn dõi theo em bởi vì tôi luôn muốn em được hạnh phúc và bình an.

Tôi sẽ yêu em cho dù em thất bại. Tôi sẽ yêu em lúc mà em mệt mỏi và xấu xí vô cùng. Tôi sẽ yêu em vào thời điểm mà em thấy mọi thứ đen tối nhất… Bởi vì đó là khi tôi biết em xứng đáng được yêu thương nhiều nhất.


Tôi sẽ yêu em đủ để cho em đi và đến với người mà em cảm thấy là phù hợp hơn tôi, để tìm ra những giấc mơ và kế hoạch của riêng em – mà không có bất kỳ áp lực từ tôi hoặc từ bất kỳ ai khác. Em yêu, em có tất cả thời gian và cả tình yêu nơi tôi.

Tôi đoán tôi sẽ phải yêu em từ một khoảng cách xa xôi từ bây giờ. Nhưng tâm trí và trái tim của tôi không thay đổi, tôi vẫn cảm thấy như vậy. Trong thời gian này, tôi cũng sẽ tiếp tục cố gắng để làm việc trên làm cho bản thân mình tốt hơn, không chỉ cho em – nhưng đối với bản thân mình và cho tất cả mọi người khác những người quan tâm đến tôi. Tôi không biết làm thế nào, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để làm cho tất cả mọi người tự hào, trong đó có em và cả tôi nữa.

Đây không phải là chuyện dễ dàng, nhưng nếu cuối cùng em cũng nhìn thấy những gì mà em đang tìm kiếm, khi em đã đạt được những giấc mơ của em, khi em muốn tìm thấy một ai đó yêu em vô điều kiện – thì em cũng đã biết cần phải đến nơi đâu để thấy tôi rồi đấy!

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

MỘT CHỮ DUYÊN-MỘT CHỮ PHẬN

Tương lai liệu sẽ như thế nào? Không ai biết. Nhưng là vì có thể ở bên người này nên mới có dũng khí bước tiếp, dù là bất an, dù là hạnh phúc.
Phù sinh lục ký – Nam Khang






ÔNG NỘI!

Tôi xin bắt đầu bài viết này bằng câu chuyện về một người chị của tôi. À quên, gọi là chị nhưng mỗi người một họ. J))

Chị ấy vui tươi, xinh xắn, rất nhiều các anh chàng theo đuổi. Nhưng đắng lòng là chẳng có chuyện nào đi đến đâu. Tôi tính lại hay đùa nên tôi đã hỏi chị:

-Này, chị có “bị sao” không sao anh nào cũng quen một thời gian rồi thôi vậy? Có cần đi Thái Lan một chuyến không?

Chị: Bị sao cái đầu mày ấy. Chị CHUẨN GIRL 100% nhé. Có điều mấy anh ấy… không có anh nào còn… ÔNG NỘI cả…


Ặc! Chị cứ đùa. Không có nhà mặt phố bố làm to thì em còn hiểu được. Không có ÔNG NỘI  thì liên quan gì ở đây?
Kết quả hình ảnh cho viết cho ông nội


Rồi chị mới thủ thỉ kể cho tôi nghe. Chị nói cha chị là con út trong nhà. Đến khi chị sinh ra thì ông nội đều đã khuất núi. Lúc bé chị đi học, vẫn nghe những câu chuyện, những hình ảnh về ÔNG NỘI ÔNG NỘI  tóc râu tóc bạc phơ, mặt hiền như ông bụt, ông thường kể cho cháu nghe những câu chuyện cổ tích ngày xưa, ngâm cho cháu những câu ca dao, tục ngữ, rồi lại răn dạy cháu những điều lẽ phải làm người. Chị thích lắm!

Rồi mấy đứa bạn học còn ÔNG NỘI , bọn nó hay kể cho chị nghe về ÔNG NỘI nó lắm. Mà cũng tại chị hay hỏi về chuyện đó cơ. Có đứa kể ÔNG NỘI  tao râu dài bằng chừng này này, dài như râu ông tiên trong truyện. Bạc trắng luôn nhé. Ông tao kể chuyện Thạch Sanh này, chuyện Tấm Cám này, chuyện Cây khế này.  Rồi ông dạy: Tham thì thâm. Ở hiền thì lại gặp lành nha con. Chị thích thích thích lắm.

Có đứa lại kể cho chị nghe là ÔNG NỘI  tao vót cho tao que tính đi học này. Ông tao chuốt từng chút, từng chút đến khi que tính nhẵn bóng mới thôi nhé, rồi tề đầu cẩn thận. Cả hai chục que, que nào cũng giống như que nào nhé. Rồi nó chìa cho chị xem bó que tính. Nhìn bó que bẻ vội của mình. Chị ước gì mình có ông.

Đứa lại kể cho chị nghe ÔNG NỘI  tao kể chuyện Trạng Quỳnh, truyện Tàu hay như sách luôn. Rồi nó kể lại cho chị nghe chuyện Trạng thông minh thế nào, chơi khăm chúa ra sao, Tôn Tẫn đấu với Bàng Quyên thế nào… Đứa bạn kể lại cho chị chỗ nhớ, chỗ quên mà chị còn thấy thích đến mê tơi. Nếu chị có ông thì ông chị sẽ kể hay hơn nó gấp ngàn lần. Giá mà chị có ông nhỉ?

Nhưng sự thật là chị không còn ông. Nhưng chị có cách. Chị ước mai mốt chị lấy chồng sẽ lấy một anh còn ÔNG NỘI . Để mình cũng được có ÔNG NỘI . Để nghe ÔNG NỘI  kể chuyện. Để chị chăm sóc ông, nấu cơm pha trà cho ông, để ông kể chị nghe chuyện ngày xưa, khuyên răn, dạy bảo.

Hình ảnh có liên quan

Đó, vậy đó, chị mong muốn lấy chồng còn ông để mình cũng có ông, mà khổ một nỗi mấy chàng trai vừa rồi không ai đủ điều kiện nên chị cho next hết!!!!!

Một câu chuyện tưởng đùa nhưng đầy ý nghĩa! 

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2018

Thứ Hai, 18 tháng 6, 2018

"Cuộc đời là vậy, gặp nhau bởi Duyên, yêu nhau bởi Nợ. Vốn dĩ chúng ta không cách nào cưỡng lại được hai chữ định mệnh”

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2018

Đầu Tuần Mới!

Mặt trời đã hé rạng đằng Đông và những con chim đang ca hót vui vẻ. Bươm bướm đang bay lượn quanh những cành hoa. Đã đến lúc dậy và ngáp một cái thật to nào! Chúc buổi sáng và một tuần tốt lành em nhé!

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2018

Nhớ em!!!

 Đáng sợ nhất là rất nhớ, rất rất nhớ người ta nhưng không dám làm phiền người ta.


Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2018

You Only Live Once

"Bạn sẽ trở nên rất giàu có nếu bạn nghĩ rằng bản thân mình đang sở hữu một tấm thẻ với chỉ 20 lượt bấm lỗ trong cả cuộc đời và tất cả các quyết định tài chính đã sử dụng ứng với một lượt đục lỗ. Bạn sẽ muốn chống lại sự cám dỗ nhằm học đòi. Bạn sẽ đưa ra quyết định tốt hơn và có những quyết định lớn hơn.”

Trích The Snowball 

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2018

Nắm tay anh, anh sẽ chỉ em thấy hạnh phúc


Em! Đã bao giờ, em tự hỏi trong những hạnh phúc em đang đi tìm đâu mới là hạnh phúc em cần chưa? Em đã bao giờ, thử một lần suy nghĩ về những điều
Em!
Đã bao giờ, em tự hỏi trong những hạnh phúc em đang đi tìm đâu mới là hạnh phúc em cần chưa?
Em đã bao giờ, thử một lần suy nghĩ về những điều em đang cố gắng, cho thứ hạnh phúc em g
ọi là hạnh phúc mong chờ chưa?
Đã bao giờ em nghĩ những gì mình làm là đúng hay sai, là sai lầm hay đúng đắn chưa?
Tôi biết, em đã từng đi qua những tháng ngày đau thương không đáng có, vì em đã yêu bằng một trái tim quá nhiều mộng tưởng.
Em cứ như nàng công chúa, mãi sống trong thế giới cổ tích của mình mà không chịu bước ra cùng hiện thực.
Em đã mơ những giấc mơ đẹp quá, em đã tin những niềm tin lung linh quá, và em đã yêu một tình yêu mà em luôn hy vọng sẽ đẹp như những giấc mơ kia… Đấy chỉ là mộng tưởng thôi em…
Tôi biết em đã khóc cho những nỗi đau rỉ máu trong tim từng ngày, từng ngày qua.
Những nỗi đau chẳng ai làm chủ, những nỗi đau chỉ của riêng em và cũng chỉ mình em hiểu..
Em đã khóc như thể em đang trút đi nước mắt, em có biết tiếc không em những giọt yêu thương, em có biết tiếc những niềm vui bị chìm trong nước mắt?
Em có tiếc không em những ngày em nhìn đời qua đôi mắt khóc?
Tôi hiểu, em luôn muốn tìm cho mình một chỗ dựa, một cái ôm, một bàn tay, tôi cũng hiểu em cần một ai đó nhiều hơn những gì em thể hiện, em yếu đuối gấp ngàn lần cái vẻ ngoài mạnh mẽ của em…
Nhưng sao cứ phải gồng mình lên như thế hả em?
Em đang cố làm chỗ dựa cho bao nhiêu người, nhưng chính em lại không có nỗi cho mình một điểm tựa, thì em sẽ ngã thôi em à…
Ngã vì gánh lên mình quá nhiều đau thương của đời…
Em đã bao bao giờ nhận ra mình mù quáng khi luôn tặng đi những yêu thương vẹn nguyên để rồi nhận về những mảnh vỡ nát tươm…
Em có biết em thật ngốc bởi sau mỗi lần đau, em lại yêu nhiều hơn và niềm tin cũng vì thế mà nhân lên…
Có thể em thích sống với những suy tư của mình, em muốn sống trong cuộc sống nội tâm của em mà chỉ mình em hiểu…
Em luôn muốn mọi người chia sẻ với em những vần đề của họ, em luôn muốn những người quanh em coi em là một ai đó họ cần khi tâm sự, nhưng những suy nghĩ của em, em chưa từng dám chia đi cho bất kỳ ai…
Em chỉ dám giữ nó cho riêng mình… Em biết thế là ích kỷ không em?
Đã bao giờ thử một lần tập quên những cái nhìn: một lần rồi nhớ mãi kia chưa?
Đã bao giờ em thử tiến lên để đứng cạnh ai đó em yêu thương chưa?
Đừng mãi làm cái bóng đi sau ai đó mãi thế em, thử bước lên đứng trước hạnh phúc của mình một lần đi em!
Em sẽ thấy cuộc đời em không chỉ mãi là những cái nhìn ngoái lại và những lần với theo thế nữa.
Sao em lại yêu những cảm xúc của mình nhiều như thế?
Sao em lại yêu những giấc mơ kia đến thế?
Sao em cứ để những thứ chỉ thoáng qua kia in hằn mãi trong trí nhớ?
Đó chỉ là một cái nhìn, một cảm xúc đã qua, một giấc mơ chẳng thể thành hiện thực thôi em à!
Tạm cất chúng đi ngay cả khi chúng là những kỷ niệm rất nhiều và rất đẹp… Gói gọn chúng vào miền quá khứ đi em…
Đưa – tay – đây, tôi kéo em về cùng hiện tại…
Đưa – tay – đây, tôi chỉ em lối đến yêu thương…


Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2018

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2018

Viết cho lúc rảnh

Những dự định trong cuộc sống của bạn sẽ tuyệt vời hơn khi có thêm một người bạn đồng hành.

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2018

Thiên thần đời tôi

Chìa khóa cho một mối quan hệ lâu dài không phải nằm ở việc chúng ta "Tìm đúng người" mà nằm ở cách yêu người chúng ta lựa chọn suốt chặng đường còn lại
<3

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2018

Đã bao lâu rồi bạn không đi đâu đó một mình?


Mt mình! Đó là cm giác chng xa l vi nhng k cô đơn, nhưng khác vi cm giác đơn đc trong cuc sng vi vic hàng ngày phi đi mt vi bn b lo toan thì có l vic đi đâu đó mt mình li cha nhiu th thách và không phi ai cũng có can đm thc hin chúng...

Thi thoảng bạn bè tôi vẫn đặt ra câu hỏi ngớ ngẫn rằng "Sao mày thích một mình đến vậy?"
Có lẽ họ chưa đủ thân thiết để hiểu được tâm trạng và sự thích thú của tôi với việc đi đâu đó một mình như thế.
Một mình đi cà phê, một mình rảo bước trên những cung đường buổi tan tầm inh ỏi tiếng còi xe, một mình thu nhỏ vào một góc nào đọc ngồi đọc sách...
Đôi khi, bản thân mình cũng chẳng hiểu rõ thì việc mọi người xung quanh dành nghi vấn cho bạn thì cũng chẳng lạ lẫm gì. Bởi tôi biết, tôi thích những cảm giác bất chợt và được làm nó ngay lập tức.Tôi yêu mến những phút giây được một mình, làm quen với chúng và xem đó là những thước phim quay chậm để bản thân cảm nhận rõ hơn giá trị của cuộc sống giữa bộn bề lo toan này.

Hàng tuần, thường là những dịp nghỉ, tôi chẳng ngại dành ít thời gian để được làm nhẹ bản thân: ăn mặc đơn giản, đặt điện thoại đâu đó và dành ít giờ để nhâm nhỉ tách cà phê hay đọc vài ba trang sách để tặng cho đầu óc những khoảng thư giãn chẳng vướng víu gì sự đời.
Đã là thư giãn thì nên thực hiện nó một mình vì đơn giản nó tốt cho bản thân bạn. Sẽ làm được gì với một cái đầu nặng trĩu và thân thể thiếu sức sống. Tôi nhớ có người bảo rằngcon người đi bằng hai chân, một là thể chất, hai là tinh thần, một trong hai thiếu mất thì chúng ta không thể đi được xa.
Họp mặt bạn bè, tán gẫu bạn bè là tốt. Tốt cho việc duy trì mối những mối quan hệ, tốt cho viêc vận hàng công việc và đại loại những thứ liên quan đến vậy.
Nhưng, một mình để tận hưởng cái thăng trầm đến yên ắng của bản thân mới là điều cần thiết.
Việc tập cho mình thói quen ấy cũng không hề khó, chỉ nằm ở việc bạn có quyết tâm hay không.

Tôi không nói bạn bỏ quách việc đi, đừng làm vậy, vì công việc là cả đại dương mà sức người chỉ là cánh buồm nhỏ, dù bạn cố gắng mấy cũng chẳng thể vượt qua hết những cái lênh đênh. Thế nên hãy thực hiện nó một cách khoa học.
Bỏ điện thoại xuống và đi đâu đó một mình, làm gì đó một mình. Thanh xuânnày ngắn lắm đừng vì những bộn bề cuộc sống mà mất đi những khoảnh khắc yên bình của bản thân.
Đã bao lâu rồi bạn không đi đâu đó một mình?



x

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018

Yêu chân thành chưa đủ, hãy tỉnh táo hơn nữa được không?


Khi một nữ giáo viên mới hai sáu tuổi bị sát hại bởi chính người yêu cũ của mình, tôi lại chợt suy nghĩ về những người phụ nữ, về thứ gọi là mạng sống, thù hận và cả tình yêu.
Sự thật của những nguyên nhân, thời gian sẽ cho chúng ta câu trả lời. Nhưng thời khắc hiện tại, tự nhiên lại thấy mạng sống của con người mong manh quá. Và tình yêu với phụ nữ chân thành thôi chưa đủ, hãy tỉnh táo lên nào.
Rung động thôi là chưa đủ
Câu chuyện án mạng của cô giáo trường Võ Thị Sáu bị người yêu, người suýt trở thành hôn phu, sát hại dã man, tuy đã xảy ra mấy hôm vẫn khiến chúng ta bàng hoàng. Điều này khiến tôi có nhiều suy nghĩ, liệu giữa yêu thương và những hành động mù quáng lại có thể thay đổi nhanh đến như vậy hay sao? Hay ngay từ lúc đầu, trong bản chất của những người như vậy đã tiềm ẩn nhiều những hành vi không đúng mực?
Một cái chết, có thể là sự kết thúc với cuộc đời của người này, nhưng chưa bao giờ là điểm dừng cho mọi cãi vã, suy nghĩ hay bài học cho chính cách yêu của người trẻ tuổi hiện nay. Phải chăng, chúng ta đã quá vội vàng khi quyết định yêu một ai đó, gắn với một ai đó chỉ vì sự rung động nhất thời. Rõ ràng việc phải đặt vấn đề chọn lọc trong tình yêu là một yếu tố cần thiết. Chúng ta không chỉ yêu ai đó cho vui, không yêu ai đó cho bớt cô đơn và càng không nên hời hợt chỉ để thanh xuân của mình có được một mối tình làm dấu ấn.

Yêu với tôi, là yêu tử tế, yêu đàng hoàng và yêu chân thành. Khi chúng ta quyết định yêu ai đó, đặc biệt đối với người phụ nữ, việc chọn người để yêu, để trao đi những giá trị của tình yêu là điều cực kỳ cần thiết. Tôi có những cô bạn trải qua tan vỡ trong chuyện tình cảm, họ buồn rất nhiều vì những gì họ chờ đợi ở đối phương cuối cùng chỉ là giả dối. Nhưng ngẫm mà xem, ai biết được điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta quyết định quá vội vàng trong tình yêu. Có thể là một sự tan vỡ rồi để lại trong lòng rất nhiều khoảng trống, cũng có thể bằng cả thanh xuân, hoặc mạng sống của chính mình như cô giáo trong câu chuyện vừa xảy ra.
Tôi chợt nghĩ về cảm giác của cô giáo, vào thời khắc cuối cùng mà cô chợt nhận ra hậu quả của tình yêu từ gã đàn ông mù quáng đó. Hoặc cô không đủ thời gian để kịp nhận ra. Trước khi tất cả trở nên quá muộn màng.
Vậy phụ nữ phải làm gì trước tình yêu?
Đừng vội thử nghiệm tình cảm của bạn trong bất cứ mối quan hệ nào mà chúng ta có trong đời. Rung động thôi chưa đủ, yêu không chỉ là việc của rung động mà còn là trách nhiệm của chính bản thân chúng ta trong tình yêu đó. Tôi nghĩ rằng chọn lọc trong tình yêu, là sẵn sàng bỏ qua sự rung động để tìm hiểu thêm về đối phương trước khi trả lời họ về chuyện tình cảm. Tình yêu đôi khi có sức hút rất mãnh liệt, mà nếu chúng ta không đề phòng thì rất dễ bị cuốn vào trong nó. Thoát ra chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.
Khi yêu một ai đó, bề ngoài chỉ nói lên thứ họ muốn cho bạn thấy, còn cái bên trong của họ, tâm hồn của họ mới là thứ mà bạn thực sự cần để tâm. Mỗi người sẽ có mỗi tính cách, có mỗi cảm nhận và mỗi mục đích sống riêng. Họ đối xử với tình yêu ra sao, cũng một phần được thể hiện qua tính cách chứ không phải bộ quần áo mà họ mặc trên người. Phụ nữ ơi, yêu một người là câu chuyện của cả một hành trình, không bao giờ là câu chuyện của sự rung động nhất thời.

Đừng xem yêu thương là một cuộc chơi mà chán rồi thì cần phải nghỉ ngơi hoặc dẹp bỏ. Chúng ta cứ đối đãi với tình yêu một cách tốt nhất, chân thành nhất và trân trọng các mối quan hệ. Điều cần tỉnh táo ở đây là đặt đúng vị trí mà một tình cảm cần có để không gieo quá nhiều niềm tin vào tình yêu, nếu như đó không phải là điều mà chúng ta chờ đợi. Nhớ nhé những người phụ nữ trẻ tuổi, tình yêu chỉ nên là thứ khiến cho cuộc đời của chúng ta trở nên tốt đẹp mà thôi.
Và kể cả việc rời khỏi một người, tôi cũng nghĩ chúng ta cũng không nên đường đột, một ngày tỉnh dậy rồi cứ thế rời đi. Tình yêu trong một mối quan hệ rõ ràng luôn tồn tại từ hai phía, nó đòi hỏi chúng ta phải trân trọng cảm nhận của người ta một chút để từ đó mà chọn cách phù hợp vào cái ngày mình đã chẳng còn yêu. Nhẹ nhàng thôi, để khiến mọi thứ trở nên dễ chấp nhận và yên bình. Sau chia tay, có thể làm bạn hay không? Tôi nghĩ mỗi người sẽ có riêng cho mình một nhận định.
Còn riêng tôi, tôi sẽ nói rằng thật là tốt nếu chúng ta sẵn sàng làm bạn. Vì yêu đủ rồi thì giận hờn hay ghen tuông cũng trở thành những thứ thừa thãi. Đối xử với nhau chân thành, thì ra đi cũng mặc nhiên là chân thành.
Nguồn: Coppy

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2018

Mưa và em


"Mưa là khúc hát
Mưa là năm tháng
Và em, là những nhớ mong của đời anh"

Không biết từ bao giờ, mưa đã là một điều gì đó thật đặc biệt với ta, mưa cho ta ấm áp, lạnh lẽo, mưa cho ta ngẩn ngơ trong vô thức rồi chợt tỉnh, để lại nhớ về ai đó trong từng bong bóng mưa đang dần vỡ, òa lên những kỷ niệm một thời, ta yêu mưa, ta ghét mưa!

Hôm nay khác, không phải là những buổi chiều tà trời giăng mây tím rịm cả một vùng chân trời xa lắc, rồi mưa rơi trên những chiếc lá thu bay úa đỏ cả con đường, hòa lẫn với nắng chiều để nhẹ nhàng đặt chiếc cầu vồng nơi những vòm cây trơ trọi, không, không, không lãng mạn như vậy. Hôm nay, 3h sáng, lạnh lẽo, cô đơn, rồi ta đón mưa trong những rối ren trong con tim …
Không gian yên tĩnh, bên thềm mưa vẫn cứ mưa, tí tách, tí tách, mưa gợi lại trong ta bao nhiêu hình ảnh, bao nhiêu kỷ niệm, mưa nhẹ nhàng bên hiên mà như réo gọi tên ai sâu trong tiềm thức, mưa đôi lúc ồn ào phải chăng để nhắc là trong ta đang trống rỗng? Mưa ướt át có phải để nhắc nơi tim ta từ lâu đã khô cằn? Mưa cố làm cho những chiếc lá tội nghiệp phải lìa cành để nói với ta rằng, ta yêu em? Ồ! Cảm ơn mưa nhé! Lâu lắm rồi ta mới nhận ra được bản thân mình luôn như vậy, ta yêu mưa, bởi lẽ, trong ta từ lâu đã chẳng còn mưa nữa…

Mùa hạ-mùa của sự chia ly, của nỗi buồn, sao mưa nỡ rơi trong những tối cô đơn như thế này? Bốn góc phòng lạnh tanh mùi khói-bốn góc phòng và một tim yêu luôn tỏ ra mạnh mẽ, mưa vô tình làm ta thấy lạc lõng giữa trời gió nổi, nhưng ta vẫn yêu mưa, cũng chẳng biết vì sao nữa!
Mưa! Mi đã đi vào con tim lạnh lẽo của ta, mi làm ta rung động lại con tim đang ngày một héo mòn, mi cho ta biết nhớ nhung, biết ghen tức, biết hi vọng, tuy có buồn, nhưng ít ra mi đã giúp ta không trở nên trơ trọi như đá, không xơ xác như những cội cây già.
Vậy thì mưa ơi! Mi có đến bên em được không? Mi hãy đem nỗi buồn này và yêu thương đến bên em nhé, những ngày ta và em trên con nhỏ , những chiều không buông nắng nhưng ấm áp, ta chắc sẽ buồn… Đêm nay, lại thêm một đêm nữa ta nhớ em!
TBT

KÝ SỰ HỌC VIỆC TUỔI 30 | TẬP 5: Một người hơi “Xưa” trong ngành Xây dựng

 Người ta nhìn tôi thường bảo có nét kiểu “thanh niên Hà Nội xưa”. Hiền. Chậm. Hơi trí thức. Cũng lạ. Vì nghề tôi đang theo lại là xây dự...