Nó, tôi luôn thích tự gọi mình như thế, chẳng vì lí do gì cả. Chỉ
là gọi theo ngôi thứ 3 bằng một kiểu rất chung chung và quen thuộc.
Nó. cố lê cái thân xác mệt rũ rượi, chân tay rã rời, từng bó cơ
mỏi mệt tìm ra đến con xe cà tàng của mình. Hôm nay lại là một ngày nữa hơi quá
sức, vi vu trên con đường vừa tạnh mưa. Đường khuya, ánh đèn heo hắt, tuy xe
vẫn đông như thường, Giờ mới kịp nhận ra, hôm nay lại là chủ nhật, mà chủ nhật
thì ai lại ở nhà làm gì? Mắt cố mở, dong xe thằng ra ngoài. Đầu óc lại vẫn vơ đâu
đó, với nó, lúc chạy xe là thời gian tuyệt nhất, Suy nghĩ của nó không bị ngắt
quãng bời bất kì lí do gì, dòng suy nghĩ cứ tự cuốn lấy nhau, sóng sau xô sóng
trước. Đáng mừng là không như mọi lần về tới nhà là suy nghĩ tự trôi mất. Lao
vào nhà tắm, xối nước cho tỉnh táo, tự nhìn mình trong gương bằng ánh mắt bơ
phờ mệt mỏi, Rồi bật lap và bắt đầu viết.
Vài hôm trước, nó đọc được một bài viết rất hay.
“19 tuổi bạn đã chọn cho mình một trường Đại học đúng tâm nguyện?
19 tuổi bạn đã thật sự yêu một ai đó bằng cả một con tim?
19 tuổi bạn đã bao giờ xách ba lô lên vai và đi bụi 1 lần?
19 tuổi bạn đã thật sự đốt mình trong đam mê của tuổi trẻ?
19 tuổi bạn đã vạch ra kế hoạch gì cho tương lai của mình?
Chưa. Đó câu trả lời của tôi, còn bạn thì sao?”
19 tuổi bạn đã thật sự yêu một ai đó bằng cả một con tim?
19 tuổi bạn đã bao giờ xách ba lô lên vai và đi bụi 1 lần?
19 tuổi bạn đã thật sự đốt mình trong đam mê của tuổi trẻ?
19 tuổi bạn đã vạch ra kế hoạch gì cho tương lai của mình?
Chưa. Đó câu trả lời của tôi, còn bạn thì sao?”
Ta có thể nói cái tuổi 19 ấy…cái tuổi người lớn chẳng phải và con
nít thì tất nhiên là không rồi. 19 cái tuổi chập chững tập làm người lớn với
biết bao hoài bão và khát vọng. Bắt đầu từ cái tuổi này, tôi và bạn đều đứng ra
cánh cửa của tương lai đón nhận mọi thứ để tự lập và trưởng thành, nó là những
ngày tháng mưa giông, ngày nắng hồng đôi khi là những ngày gió bão giật cấp 15,
16 nữa đấy.
Khi tôi viết về cái tuổi 19
khi tôi đã bước sang tuổi 23, nhìn lại cái tuổi 19 đầy ngây dại vụng về, tôi chẳng hề tiếc
nuối cái tuổi ấy đã đi qua, bởi lẽ cái tuổi 19 suy nghĩ thì nhiều mà làm thì ít
19 tuổi bạn không thể hoàn hảo mọi thứ từ suy nghĩ đến hành động đâu, bạn không
nên có những yêu cầu quá khắt khe khi ở độ tuổi này. Hãy sống như kiểu con nít
mới lớn, làm những gì mình thích và thích những gì mình làm. Nhớ
nhé!
19 ạ, bắt đầu từ tuổi này bạn có khát khao và khao khát thực hiện
ước mơ của mình lắm đấy, đó là ước mơ cho tương lai, hay một niềm đam mê nào đó
,nó cứ như ngọn lửa bập bùng cháy, âm ỉ cháy đôi khi bùng lên dữ dội làm ruột
gan nóng như lửa đốt.
19 tuổi bắt đầu nếm được cái vị mặn của những giọt nước mắt nơi
đầu lưỡi. Là giọt nước mắt tủi thân, giọt nước mắt buồn phiền và giận dỗi hay
đôi khi đó là giọt nước mắt của sung sướng và hạnh phúc. Cuộc sống là phải trải
nghiệm, trải nghiệm rồi mới hiểu được ý nghĩa đích thực của hai từ cuộc sống,
theo bản thân tôi cuộc sống có nghĩa là một cuộc đấu tranh để dành lấy sự sống
cho bản thân, nói hơi quá nhưng bản chất cuộc sống là vậy, họa may nó chỉ phủ
một lớp tình người mỏng manh, che đậy nó mà thôi. Nhưng hiển nhiên tôi không
phủ nhận giá trị nhân đạo của cuộc sống, nói ở đây là nói những cái góc khuất
của xã hội, nhiều người lấy cái vỏ của đạo đức, mang danh đạo đức ra mà giúp
người, nhưng thật sự là không phải thế, tác hại của họ gây ảnh hưởng cực kỳ lớn
đến xã hội là suy giảm lòng tin của con người vào những điều tốt đẹp trong cuộc
sống.
19 tuổi, bạn sẽ thích tự lập bằng cách đi làm thêm, đi làm để lấy
kinh nghiệm sống, đi làm để trang trải cho cuộc sống. Cái giá của sự tự lập là đắt lắm đấy. Tin tôi đi!
19 tuổi bạn chưa có gì để mất, suy cho cùng chỉ có thời gian và
niềm tin , sự nhiệt huyết của tuổi trẻ. Vì thế hãy can đảm làm gì mình thích,
đừng sợ thất bại, hãy đột phá và lội ngược dòng để thấy giới hạn của mình tới
đâu.
Dẫu biết rằng sau mỗi lần vấp ngã là một bài học, thế nhưng mấy ai
rút ra được kinh nghiệm cho bản thân – ở cái tuổi này. Hãy khóc đi bạn nhé,
khóc xong rồi phải ngẩng đầu bước tiếp. Vì muốn thấy cầu vồng phải trải qua
những cơn mưa.
19 ơi! Cố lên nhé.
Giống như tác giả, cũng là nhìn về tuổi 19 nhưng là ở tuổi 23. Bắt
đầu từ đâu nhỉ?
“19 tuổi bạn đã
chọn cho mình một trường Đại học đúng tâm nguyện?
19 tuổi bạn đã thật sự yêu một ai đó bằng cả một con tim?
19 tuổi bạn đã bao giờ xách ba lô lên vai và đi bụi 1 lần?
19 tuổi bạn đã thật sự đốt mình trong đam mê của tuổi trẻ?
19 tuổi bạn đã vạch ra kế hoạch gì cho tương lai của mình?”
19 tuổi bạn đã thật sự yêu một ai đó bằng cả một con tim?
19 tuổi bạn đã bao giờ xách ba lô lên vai và đi bụi 1 lần?
19 tuổi bạn đã thật sự đốt mình trong đam mê của tuổi trẻ?
19 tuổi bạn đã vạch ra kế hoạch gì cho tương lai của mình?”
Vâng, 3/5 điều nó chưa làm được, và có thể hơn thế nữa, cả ti tỉ
thứ mà người khác năm 19 tuổi đã làm được, còn nó thì không.
Nó luôn tự hào vì nó đã xác định nó muốn gì, nó cần phải làm gì
cho tương lai của nó, hoặc là nó tự huyễn hoặc mình như vậy, Nó đã lên những kế
hoạch tuyệt vời toàn màu hồng. Nhưng giờ thì sao? Nó đang loay hoay với những
sự lựa chọn, với những thứ à nó tưởng như đã nắm cả trong tay. Thật buồn cười
phải không? Đâu đó giữ những mệt nhoài, những điều mà nó đang chạy theo hằng
ngày, nó chợt nhận ra nó đã quên đi giấc mơ của chính mình. Ừ! Vậy đó, ngay cả
giấc mơ của mình cũng quên mất thì còn làm được gì nữa?
Nó luôn nghĩ mình sẽ ổn, thật sự. Nó cứ nghĩ là nó hoàn hảo khi nó
thấy trong niềm vui của mẹ khi nói về nó, thấy được nổi tự hào không giấu được
sau ánh mắt của ba. Cả cái gì đó thán phục của những người xung quanh. Nhưng
không, thật sự không ổn, ít nhất là ngay lúc này…
“19 tuổi, bạn sẽ
thích tự lập bằng cách đi làm thêm, đi làm để lấy kinh nghiệm sống, đi làm để
trang trải cho cuộc sống. Cái giá của sự tự lập là đắt lắm đấy. Tin tôi đi!!”
Thật sự điều đó luôn đúng, nó cứ luôn cố chấp là sẽ tự lập cho
bằng được, nhưng sau khoảng thời gian vật lộn ngoài đường, nó mới hiểu chẳng có
cái gì dễ dàng cả. Nhưng yên tâm đi, nó không dễ bị khuất phục đây, chờ đó! Hôm
nay nó không ổn, nhưng ngày mai nó sẽ khác. Tốt hơn ai hay không thì không cần
biết, nhưng nó của ngày mai sẽ tốt hơn nó của hôm nay.
Nhìn lại khoảng thời gian tuổi 19. Thèm! nó thèm cái khoảng thời
gian trước đó khoảng một năm, à không hình như gần 2 năm rồi. Đi học về là có
mẹ ở nhà lo cơm nước, về chỉ có việc ăn thôi. Mà hình như khoảng thời gian đó
nó giành chủ yếu cho việc HỌC. Nhưng
ít nhất là đầu óc còn được thoải mái. Nhưng giờ thì… nhiều khi mệt quá còn chả
buồn ăn.
Thèm! nó thèm tiếng “anh ơi” nhè nhẹ. Thèm! nó thèm vài tin nhắn
hỏi han lo lắng. Nhưng thèm cũng chỉ là thèm thôi…
Viết. Ngày xưa nó rất sợ những gì nó đã viết trong quá khứ, vì nó
sợ thấy cái hình ảnh trẻ con của nó ngày xưa. Nhưng giờ thì không, nó luôn muốn
đọc lại những gì nó đã viết, xem lại những gì đã qua để nó biết nó đã trưởng
thành từng ngày như thế nào. Cũng phải cảm ơn anh Mark (^-^), đã nhắc nó ngày này cách đây 1 năm, 2 năm, 3 năm của nó
như thế nào.
Viết, Nó sẽ tập dần thói quen viết lách, ít nhất là một tuần một
lần, dần dà sẽ đi vào khuôn khổ, rồi sẽ thành thói quen. Viết về những gì đã
qua của nó, viết về dự định, viết về cả “người ta” nữa. Nó sẽ cố gắng trau
chuốt từng con chữ, đưa cái hồn vào từng câu văn. Và trên hết là tôn trọng
người đọc.
Đàn ông là cả một
cuộc đời trải nghiệm. Vậy bao nhiêu trải nghiệm để đo được một người đàn
ông? Cần lắm một câu trả lời.
Nó luôn ước một ngày của nó sẽ là 48 giờ, vì 24 giờ hiện tại đối
với nó là không đủ, là do nó tự dồn ép mình quá nhiều? Hay là do nó không biết
quản lí quỹ thời gian của mình cho đúng? Nhưng thôi, hết một ngày bận rộn rồi,
mai lại sẽ là một ngày bận rộn khác. Nhưng không sao, nó luôn hài lòng với
những gì mình đã chọn, có cực có khổ thì cũng do nó mà ra hết, chấp nhận?
Thôi nhé, mai lại phải chiến đấu! Nghỉ thôi nào.















