Người ta nhìn tôi thường bảo có nét kiểu “thanh niên Hà Nội xưa”.
Hiền. Chậm. Hơi trí thức.
Cũng lạ.
Vì nghề tôi đang theo lại là xây dựng.
Một ngành đầy bụi.
Đầy công trường, deadline, tiếng máy cắt thép và những cuộc điện thoại lúc trời còn chưa sáng.
Nhưng đi lâu rồi mới hiểu…
xây dựng đâu chỉ cần người gai góc.
Có những công trình được dựng lên bằng sự bền bỉ của những người rất điềm.
Tôi vẫn thích sơ mi sạch, thích ngồi viết vài dòng sau giờ làm, thích những bản nhạc cũ và những chiều đầy tiếng ve.
Chỉ là bây giờ, giữa những điều đó… có thêm mùi bê tông, bản vẽ và những cuộc gặp gỡ đầy thực tế của người lớn.
Có lẽ tôi không giống kiểu người của công trường.
Nhưng biết đâu chính vì còn giữ được chút “hiền” ấy… nên tôi mới đi được giữa những tháng ngày nhiều bụi và sóng gió như thế
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét