Tôi xin
bắt đầu bài viết này bằng câu chuyện về một người chị của tôi. À quên, gọi là
chị nhưng mỗi người một họ. J))
Chị ấy vui
tươi, xinh xắn, rất nhiều các anh chàng theo đuổi. Nhưng đắng lòng là chẳng có
chuyện nào đi đến đâu. Tôi tính lại hay đùa nên tôi đã hỏi chị:
-Này, chị có
“bị sao” không sao anh nào cũng quen một thời gian rồi thôi vậy? Có cần đi Thái
Lan một chuyến không?
Chị: Bị
sao cái đầu mày ấy. Chị CHUẨN GIRL 100% nhé. Có điều mấy anh ấy… không có anh nào
còn… ÔNG NỘI cả…
Ặc! Chị cứ
đùa. Không có nhà mặt phố bố làm to thì em còn hiểu được. Không có ÔNG NỘI thì liên
quan gì ở đây?
Rồi chị
mới thủ thỉ kể cho tôi nghe. Chị nói cha chị là con út trong nhà. Đến
khi chị sinh ra thì ông nội đều đã khuất núi. Lúc bé chị đi học,
vẫn nghe những câu chuyện, những hình ảnh về ÔNG NỘI . ÔNG NỘI tóc râu tóc bạc phơ, mặt
hiền như ông bụt, ông thường kể cho cháu nghe những câu chuyện cổ tích ngày
xưa, ngâm cho cháu những câu ca dao, tục ngữ, rồi lại răn dạy cháu những điều
lẽ phải làm người. Chị thích lắm!
Rồi mấy
đứa bạn học còn ÔNG NỘI , bọn nó hay kể cho chị nghe về ÔNG NỘI nó lắm. Mà cũng tại chị
hay hỏi về chuyện đó cơ. Có đứa kể ÔNG NỘI tao râu dài bằng chừng này này, dài như
râu ông tiên trong truyện. Bạc trắng luôn nhé. Ông tao kể chuyện Thạch Sanh
này, chuyện Tấm Cám này, chuyện Cây khế này.
Rồi ông dạy: Tham thì thâm. Ở hiền thì lại gặp lành nha con. Chị thích
thích thích lắm.
Có đứa lại
kể cho chị nghe là ÔNG NỘI tao vót cho tao que tính đi học này. Ông tao chuốt từng
chút, từng chút đến khi que tính nhẵn bóng mới thôi nhé, rồi tề đầu cẩn thận.
Cả hai chục que, que nào cũng giống như que nào nhé. Rồi nó chìa cho chị xem bó
que tính. Nhìn bó que bẻ vội của mình. Chị ước gì mình có ông.
Đứa lại kể
cho chị nghe ÔNG NỘI tao kể chuyện Trạng Quỳnh, truyện Tàu hay như sách luôn. Rồi
nó kể lại cho chị nghe chuyện Trạng thông minh thế nào, chơi khăm chúa ra sao,
Tôn Tẫn đấu với Bàng Quyên thế nào… Đứa bạn kể lại cho chị chỗ nhớ, chỗ quên mà
chị còn thấy thích đến mê tơi. Nếu chị có ông thì ông chị sẽ kể hay hơn nó gấp
ngàn lần. Giá mà chị có ông nhỉ?
Nhưng sự
thật là chị không còn ông. Nhưng chị có cách. Chị ước mai mốt chị lấy chồng sẽ
lấy một anh còn ÔNG NỘI . Để mình cũng được có ÔNG NỘI . Để nghe ÔNG NỘI kể chuyện. Để chị
chăm sóc ông, nấu cơm pha trà cho ông, để ông kể chị nghe chuyện ngày xưa,
khuyên răn, dạy bảo.
Đó, vậy
đó, chị mong muốn lấy chồng còn ông để mình cũng có ông, mà khổ một nỗi mấy
chàng trai vừa rồi không ai đủ điều kiện nên chị cho next hết!!!!!
Một câu chuyện tưởng đùa nhưng đầy ý nghĩa!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét