Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 14 tháng 5, 2025

QUÊ HƯƠNG-GIA ĐÌNH

 Tiếng gà gáy râm ran vọng lại từ phía sau vườn, đánh thức tôi khỏi giấc mơ chập chờn. Mùi khoai luộc thơm lừng thoảng qua, quyện cùng hương khói bếp quen thuộc, khiến lòng tôi trào dâng một nỗi nhớ da diết. Tôi khẽ trở mình, nhìn ra khung cửa sổ nhỏ, nơi ánh bình minh đang dần ló rạng trên những tán cây trứng gà xanh mướt.

 

Căn nhà nhỏ này, nơi mà anh em chúng tôi đã lớn lên. Ngôi nhà xưa, những bữa cơm gia đình đầm ấm, những lời dạy bảo ân cần của bố mẹ, tất cả như thước phim quay chậm, âm thầm chiếu lại trong tâm trí tôi.

 

Tôi nhớ những ngày thơ ấu, khi cả nhà quây quần bên mâm cơm, mẹ luôn miệng giục chúng tôi ăn thật nhiều. Những ngày khó khăn, mẹ thường nấu những món ăn đơn giản nhưng ấm lòng. Hay những khi có chút tóp mỡ, mẹ lại làm món kho tóp mỡ hành thơm lừng, cả nhà xúm xít bên mâm cơm, tiếng cười nói rộn rã. Hương vị ấy, đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy như còn vương vấn trên đầu lưỡi, như một thứ gia vị níu giữ những tháng ngày ấu thơ.

 

Giờ đây, cuộc sống của tôi đã khác xưa nhiều. Tôi có thể mua những thứ mà bản thân từng ao ước, có thể đi đến những nơi mà mình từng mơ ước. Nhưng những kỷ niệm xưa, những bữa cơm gia đình ấm cúng, những lời dạy bảo ân cần của bố mẹ, tất cả là kho báu quý giá tôi luôn mang theo

Cuộc sống bận rộn và đầy áp lực. Công việc, gia đình, những lo toan thường nhật cuốn tôi đi, khiến tôi không có nhiều thời gian để nghĩ về nơi đó. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, tôi luôn nhớ về bố mẹ - bà nội, về căn nhà nhỏ nơi tôi đã lớn lên, về những bữa cơm gia đình ấm cúng, về đậu xốt, cơm mỡ… vẫn nhớ không quên

 

Những bữa cơm gia đình đầm ấm, những câu chuyện kể về ngày xưa, những kỷ niệm tuổi thơ, những món ăn m nấu, tất cả đều là những khoảnh khắc quý giá mà tôi trân trọng, như những viên ngọc quý được cất giữ cẩn thận trong ký ức. Gia đình là điều quý giá nhất trên đời. Anh em chúng tôi, dù có đi đâu, về đâu, cũng luôn có một nơi để trở về, đó là căn nhà nhỏ này, nơi có bố mẹ đang chờ đợi. Tôi tự nhủ, phải cố gắng dành nhiều thời gian hơn cho bố mẹ, phải trân trọng từng khoảnh khắc bên bố mẹ, trước khi quá muộn

 

Không thể quay ngược thời gian, nhưng những trang ký ức vẫn có thể được viết tiếp. Những kỷ niệm mới, những khoảnh khắc đáng nhớ bên bố mẹ và anh em, hoàn toàn có thể được tạo ra. Tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn để về nhà, để cùng bố mẹ chăm sóc vườn rau, để cùng anh em ôn lại những kỷ niệm tuổi thơ. Tôi sẽ học lại những món ăn m nấu, để hương vị ấy luôn sống mãi trong gia đình, như một sợi dây vô hình kết nối chúng tôi với những tháng ngày đã qua.

 

Gia đình là nơi bình yên nhất, là nơi ta tìm thấy sự ấm áp và yêu thương vô điều kiện. Dù cuộc sống có bộn bề, dù thời gian có trôi nhanh, hãy luôn trân trọng những giây phút bên gia đình, như trân trọng những khoảnh khắc quý giá nhất của cuộc đời. Bởi gia đình không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là nơi ta thuộc về, là nơi ta tìm thấy chính mình.

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

KÝ SỰ HỌC VIỆC TUỔI 30 | TẬP 5: Một người hơi “Xưa” trong ngành Xây dựng

 Người ta nhìn tôi thường bảo có nét kiểu “thanh niên Hà Nội xưa”. Hiền. Chậm. Hơi trí thức. Cũng lạ. Vì nghề tôi đang theo lại là xây dự...