Tôi - Từng là một người yêu tự do, thích đi đây đó, chụp ảnh, viết blog, uống cà phê một mình và gõ vài dòng vu vơ cho nhẹ lòng.
Giờ thì... tôi là ba của hai cậu nhóc:
👉 Nguyễn Hồng Phát, 4 tuổi – thông minh, hiếu động, đôi mắt lém lỉnh như biết rõ ba đang nghĩ gì.
👉 Nguyễn Ngọc Hải, 18 tháng – bé nhỏ, ngoan và hay cười. Nụ cười của thằng bé khiến những ngày mệt mỏi của tôi bỗng dưng nhẹ đi như gió.
Chúng là lý do tôi từ bỏ gần như mọi sở thích trước kia.
Tôi không còn xách máy ảnh ra phố, không còn ngồi một góc quán cà phê để viết lách. Cả chuyện sống ảo cũng trở thành ký ức. Không phải tôi mất đam mê, mà là tôi đã... chọn điều quan trọng hơn.
Sống trong một gia đình không hoàn toàn yên ả – với một người vợ đôi khi gắt gỏng, với những ngày áp lực không tên – tôi từng thấy mình lạc lõng.
Từng nghĩ: “Mình đã đánh mất chính mình rồi sao?”
Nhưng rồi, có những buổi chiều, khi tôi nằm trên sàn nhà, một đứa trèo lên lưng, một đứa ghì cổ tôi từ phía sau, tôi chợt hiểu:
Tôi không đánh mất mình. Tôi chỉ đang sống một phiên bản khác – nhiều trách nhiệm hơn, nhưng cũng nhiều yêu thương hơn.
Không phải ngày nào cũng đẹp, không phải hôm nào tôi cũng vui.
Nhưng tôi biết mình đang có một điều rất lớn:
Tôi có gia đình. Tôi có hai cậu con trai gọi mình là ba.
Và điều đó…
Đủ khiến tôi viết lại những dòng chữ đã ngủ quên trong lòng từ rất lâu.
Tôi không còn là chàng trai sống ảo, nhưng vẫn là người đàn ông còn cảm xúc.
Tôi không còn đi phượt, nhưng đang rong ruổi trên hành trình làm cha – nơi mỗi ngày là một cung đường mới.
Và dù cuộc sống có ra sao, chỉ cần về đến nhà, nghe một tiếng "ba!" – là tôi lại đủ đầy.
Đây là gia đình tôi.
Không hoàn hảo, nhưng là tất cả của tôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét