– tặng bạn, tặng cả tôi – những
người con của dòng Kiến Giang –
Nhà tôi cạnh bờ sông Kiến Giang,
Cầu Cổ Am bắc giữa đôi bờ bình lặng.
Cánh đồng lúa rì rào trong nắng,
Lúa thì thầm bên Xóm Đình xa xôi…
Tôi lớn lên giữa Xóm Vòng thơm khói,
Gió mùa thu hong lúa ướt đường quê.
Xóm Cầu trống vọng chiều heo hút,
Tiếng gọi làng như đọng giữa cơn mê.
Nay Thái Bình thành tiếng gọi xa xôi,
Tên hành chính dường như vừa rơi rụng.
Nhưng quê tôi… vẫn nguyên hình, nguyên bóng,
Là cây cầu – là khúc sông – là mẹ đợi cha tôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét