Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2025

THƯ TRI ÂN GỬI VỀ THÁI BÌNH – TÊN GỌI MÃI MÃI TRONG TIM

 Thái Bình, ngày Buồn tháng Nhớ năm 2025

Kính gửi: Những người con Thái Bình – ở lại hay đi xa,
và tất cả những ai từng gắn bó, yêu thương mảnh đất quê lúa thân thương này.

Tôi viết những dòng này trong một buổi chiều lặng gió. Một buổi chiều không khác gì bao buổi chiều nơi quê nhà – thanh bình, mộc mạc, và bình dị như chính cái tên Thái Bình mà bao thế hệ đã nâng niu, giữ gìn.

Nhưng hôm nay, giữa nhịp chuyển mình của đất nước, giữa những đổi thay hành chính và những đường kẻ mới trên bản đồ, chúng ta – những người con Thái Bình – đang phải đối diện với một thực tại khiến tim thắt lại:

Tên gọi “Thái Bình” – quê hương thân yêu của chúng ta – sẽ không còn tồn tại như một đơn vị hành chính độc lập.

Hai chữ “Thái Bình” – tưởng như chỉ là tên một tỉnh – nhưng với chúng ta, đó là cả một trời ký ức.
Là cánh đồng lúa bát ngát nơi ta lớn lên. Là mái trường làng nơi lần đầu ta học chữ. Là phiên chợ quê, là bát canh cua đồng, là câu hát chèo đêm giao thừa, là cái nghèo, cái khó nhưng chan chứa nghĩa tình.
Là nơi mỗi người con xa quê chỉ cần nghe nhắc đến thôi là sống mũi cay cay…



Chúng ta tiếc nuối.
Không chỉ vì một tên gọi không còn, mà vì chúng ta hiểu – những điều thân thuộc nhất, khi đã đi qua, đều trở nên thiêng liêng và bất tận.

Nhưng hôm nay, Tôi xin được thay mặt bạn – và những người con Thái Bình khác – viết nên lá tâm thư này như một lời tri ân, tiễn biệt, và cũng là lời hứa giữ gìn.

Chúng ta có thể không còn được ghi quê quán là Thái Bình trong giấy tờ mới.
Nhưng trái tim chúng ta – mỗi nhịp đập đều là một tiếng gọi quê hương.

Chúng ta có thể phải tập quen với một cái tên mới.
Nhưng ký ức, tự hào, và cội nguồn – vẫn mãi là Thái Bình.

Cảm ơn Thái Bình – vì đã cho chúng tôi một tuổi thơ đẹp đẽ.
Cảm ơn – vì đã nuôi dưỡng chúng tôi bằng sự kiên cường, bền bỉ, và nhân hậu.
Cảm ơn – vì đã là “quê hương” – dù mai này gọi bằng tên gì, lòng chúng tôi vẫn gọi là “nhà”.

Và chúng tôi – những người con Thái Bình – xin cúi đầu tiễn biệt một cái tên,
nhưng xin giữ mãi trong tim một quê hương không thể thay thế.



Vĩnh biệt tên gọi Thái Bình.
Và xin hẹn gặp lại – trong ký ức, trong câu hát, trong giấc mơ – mỗi khi lòng quay về.

Trân trọng,

Một người con của Thái Bình

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

KÝ SỰ HỌC VIỆC TUỔI 30 | TẬP 5: Một người hơi “Xưa” trong ngành Xây dựng

 Người ta nhìn tôi thường bảo có nét kiểu “thanh niên Hà Nội xưa”. Hiền. Chậm. Hơi trí thức. Cũng lạ. Vì nghề tôi đang theo lại là xây dự...