Hôm nay, gió thổi nhẹ qua đồng,
Trời như lặng lại, đất như trông.
Thái Bình – tên gọi bao thế hệ,
Từ mai rồi… hóa sử trong lòng.
Từng lối nhỏ, từng hàng tre cũ,
Vẫn âm vang tiếng gọi quê hương.
Một thời máu đổ cho ngày sáng,
Một thời vinh hiển giữa đau thương.
Ngày giải phóng – khúc ca bất tận,
Lúa reo vàng khắp nẻo đồng sâu.
Tên Thái Bình – thiêng liêng, trọn vẹn,
Khắc vào tim – chẳng thể nhạt màu.
Từ Vũ Thư, Kiến Xương, Hưng Hà,
Đến Tiền Hải, Thái Thụy chan hòa.
Nơi cha ông đắp xây sự sống,
Thành tên gọi đẹp tựa bài ca.
Nhưng thời cuộc, như dòng sông chảy,
Mang theo bao dấu mốc đổi thay.
Từ ngày mai, trang sử bước tiếp,
Thái Bình – tên cũ hóa mây bay.
Chỉ có tình quê hương còn lại,
Chỉ có lòng dân chẳng đổi thay.
Mai hậu thế còn nhắc nhẹ nhàng:
“Ta sinh ra ở Thái Bình – nơi đây.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét