Lâu lắm rồi tôi mới lại nghe mấy bài hát chia tay tuổi học trò.
Một câu hát vang lên giữa đoạn đường đi làm buổi tối, tự nhiên kéo cả mùa hè năm ấy quay về. Rõ đến mức tôi nhớ được cả ánh nắng hắt ngoài hành lang lớp học. Nhớ tiếng quạt trần quay lạch cạch. Nhớ màu áo trắng đã bắt đầu lem mực ở túi áo.
Và nhớ buổi học cuối cùng của tuổi 18.
Hôm đó ve kêu nhiều lắm.
Tiếng ve phủ kín cả sân trường như thể mùa hè biết trước điều gì đó sắp kết thúc. Lũ con trai trong lớp thì vẫn đùa nhau ầm ĩ. Mấy đứa con gái chuyền tay nhau quyển lưu bút đã nhàu góc. Đứa nào cũng cười rất to. To đến mức tưởng như chỉ cần cười lớn thêm chút nữa thôi… thì sẽ không phải chia tay.
Còn tôi, ngày đó là lớp trưởng.
Tôi vẫn đi quanh lớp nhắc trực nhật, nhắc khóa cửa, nhắc mấy đứa ký tên đầy đủ vào áo đồng phục. Ngoài mặt vẫn ra vẻ bình thường lắm. Nhưng thật ra trong lòng cứ trống đi từng chút một.
Có những chuyện lúc còn trẻ mình không nhận ra đâu.
Mình cứ nghĩ tan học rồi hè sẽ qua nhanh thôi. Rồi vài tháng nữa lại gặp nhau đầy đủ như cũ. Nhưng hóa ra buổi học cuối cùng ấy chính là lần cuối cùng của rất nhiều thứ.
Lần cuối ngồi đủ mặt trong một lớp học.
Lần cuối nghe tiếng “mày tao” vô tư đến thế.
Lần cuối cùng còn là những đứa trẻ chưa bị cuộc đời kéo đi mỗi người một hướng.
Hôm đó, lúc đứng ngoài hành lang, tôi bắt được một con ve sầu.
Tôi còn nhớ nó bám trên thân cây bằng lăng gần sân trường. Mấy đứa bạn nhìn thấy còn cười ầm lên:
“Ê lớp trưởng bắt ve làm gì đấy?”
Tôi cũng cười theo.
Rồi tiện tay bỏ con ve vào túi áo.
Nhiều năm trôi qua rồi.
Bạn bè ngày ấy giờ mỗi đứa một nơi. Có đứa làm kỹ sư, có đứa bán hàng, có đứa đã làm bố mẹ. Có những người từng thân đến mức ngày nào cũng gặp… giờ muốn gặp lại cũng khó.
Nhưng kỳ lạ thật.
Tôi không còn nhớ nổi hôm đó mình mặc đôi giày gì. Không nhớ bài giảng cuối cùng là môn nào. Thậm chí có vài gương mặt đã bắt đầu nhòe đi theo năm tháng.
Nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ con ve sầu hôm ấy.
Có lẽ vì nó là thứ cuối cùng tôi vô thức giữ lại được của tuổi học trò.
Một mùa hè.
Một lớp học.
Một khoảng trời mà sau này đi bao xa cũng không thể quay lại nguyên vẹn nữa.
Và đôi khi, giữa những ngày làm người lớn mệt quá, tôi lại muốn được quay về làm lớp trưởng của năm 18 tuổi.
Để lại nghe lũ bạn cười như xé tiếng ve dưới sân trường mùa hạ ấy. 🍃
2014…
Trong khi ve vẫn kêu ngoài sân trường, trong đầu mình lúc ấy chắc chỉ có:
- thi đại học,
- điểm số,
- hồ sơ,
- áp lực phải lớn,
- áp lực phải “thành công”.
Nên mình đi qua mùa hè cuối cùng của tuổi học sinh nhanh đến mức không kịp buồn.
Đến tận bây giờ… khi đời đã có đủ va chạm, đủ mệt, đủ những cuộc họp và trách nhiệm của người lớn… thì một câu hát cũ mới kéo tất cả quay lại.
Và lúc ấy mình mới nhận ra:
À.
Ngày đó đẹp thật.
Đẹp ở chỗ chưa biết cuộc đời sẽ đưa mình đi đâu.
Đẹp ở những tiếng cười vô tư dưới sân trường.
Đẹp ở việc hôm nay giận nhau, mai lại ngồi chung bàn như chưa có gì.
Có khi điều làm cậu nghẹn không phải chỉ là nhớ bạn bè.
Mà là nhớ chính mình của năm 2014.
Một cậu lớp trưởng còn đầy nhiệt, đầy mơ mộng.
Đứng giữa sân trường mùa hè cuối cùng, chưa biết rằng sau này chỉ cần nghe tiếng ve thôi cũng đủ làm tim mình chùng xuống 🍃
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét