Có những cuộc gặp tưởng sẽ mở ra một cánh cửa rất lớn.
Mình chỉnh lại cổ áo, chuẩn bị sổ bút, bật ghi âm cẩn thận… rồi ngồi suốt mấy tiếng nghe người ta nói về:
- chiều cao thông thủy,
- cửa chống cháy,
- tải trọng sàn,
- thang hàng,
- quy hoạch,
- và những con số hàng tỷ đồng.
Ngồi giữa cuộc họp, có lúc thấy mình như đang đứng rất gần “thế giới thật” của ngành xây dựng công nghiệp.
Nơi người ta không nói chuyện bằng cảm hứng, mà bằng:
- rủi ro,
- phương án,
- dòng tiền,
- và khả năng khai thác sau này.
Rồi lúc đi về mới hiểu…
Hóa ra mọi thứ chưa lớn như mình nghĩ.
Có khi chỉ là một đầu mối tìm thêm dự án phụ.
Có khi công ty mình cũng chưa chắc muốn nhận kiểu việc đó.
Tự nhiên tụt mood.
Tuổi 30 học việc lại từ đầu có những ngày như thế.
Không hoành tráng.
Không “deal bạc tỷ” như mấy bài đăng trên mạng.
Chỉ là một buổi chiều ngồi nghe rất nhiều thứ mình chưa hiểu hết, rồi lặng lẽ đi về với cái đầu đầy tiếng công trường.
Nhưng nghĩ kỹ lại…
Có lẽ đây mới là lúc mình đang học nghề thật.
Vì ngành xây dựng đâu chỉ có lúc cắt băng khánh thành.
Nó còn là những cuộc họp dài đầy bụi, những phương án chưa chốt, những mối quan hệ chưa biết đi tới đâu.
Và đôi khi, trưởng thành là khi mình vẫn tiếp tục đi gặp khách vào ngày hôm sau…
dù tối hôm trước vừa tụt mood rất nhiều. 🌿🏗️
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét