Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2018

Mưa và em


"Mưa là khúc hát
Mưa là năm tháng
Và em, là những nhớ mong của đời anh"

Không biết từ bao giờ, mưa đã là một điều gì đó thật đặc biệt với ta, mưa cho ta ấm áp, lạnh lẽo, mưa cho ta ngẩn ngơ trong vô thức rồi chợt tỉnh, để lại nhớ về ai đó trong từng bong bóng mưa đang dần vỡ, òa lên những kỷ niệm một thời, ta yêu mưa, ta ghét mưa!

Hôm nay khác, không phải là những buổi chiều tà trời giăng mây tím rịm cả một vùng chân trời xa lắc, rồi mưa rơi trên những chiếc lá thu bay úa đỏ cả con đường, hòa lẫn với nắng chiều để nhẹ nhàng đặt chiếc cầu vồng nơi những vòm cây trơ trọi, không, không, không lãng mạn như vậy. Hôm nay, 3h sáng, lạnh lẽo, cô đơn, rồi ta đón mưa trong những rối ren trong con tim …
Không gian yên tĩnh, bên thềm mưa vẫn cứ mưa, tí tách, tí tách, mưa gợi lại trong ta bao nhiêu hình ảnh, bao nhiêu kỷ niệm, mưa nhẹ nhàng bên hiên mà như réo gọi tên ai sâu trong tiềm thức, mưa đôi lúc ồn ào phải chăng để nhắc là trong ta đang trống rỗng? Mưa ướt át có phải để nhắc nơi tim ta từ lâu đã khô cằn? Mưa cố làm cho những chiếc lá tội nghiệp phải lìa cành để nói với ta rằng, ta yêu em? Ồ! Cảm ơn mưa nhé! Lâu lắm rồi ta mới nhận ra được bản thân mình luôn như vậy, ta yêu mưa, bởi lẽ, trong ta từ lâu đã chẳng còn mưa nữa…

Mùa hạ-mùa của sự chia ly, của nỗi buồn, sao mưa nỡ rơi trong những tối cô đơn như thế này? Bốn góc phòng lạnh tanh mùi khói-bốn góc phòng và một tim yêu luôn tỏ ra mạnh mẽ, mưa vô tình làm ta thấy lạc lõng giữa trời gió nổi, nhưng ta vẫn yêu mưa, cũng chẳng biết vì sao nữa!
Mưa! Mi đã đi vào con tim lạnh lẽo của ta, mi làm ta rung động lại con tim đang ngày một héo mòn, mi cho ta biết nhớ nhung, biết ghen tức, biết hi vọng, tuy có buồn, nhưng ít ra mi đã giúp ta không trở nên trơ trọi như đá, không xơ xác như những cội cây già.
Vậy thì mưa ơi! Mi có đến bên em được không? Mi hãy đem nỗi buồn này và yêu thương đến bên em nhé, những ngày ta và em trên con nhỏ , những chiều không buông nắng nhưng ấm áp, ta chắc sẽ buồn… Đêm nay, lại thêm một đêm nữa ta nhớ em!
TBT

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

KÝ SỰ HỌC VIỆC TUỔI 30 | TẬP 5: Một người hơi “Xưa” trong ngành Xây dựng

 Người ta nhìn tôi thường bảo có nét kiểu “thanh niên Hà Nội xưa”. Hiền. Chậm. Hơi trí thức. Cũng lạ. Vì nghề tôi đang theo lại là xây dự...