“Hà Nội là mảnh đất lạ kỳ. Nó lạ kỳ đến nỗi người ta
luôn nghĩ về Hà Nội mà lại chẳng biết viết gì, nói gì về nó. Nó lạ kỳ đến nỗi
người ta luôn nhớ về nó khi đang ở trong lòng nó. Người ta yêu Hà Nội bằng một
thứ tình cảm mơ hồ nhưng mãnh liệt đến ngạt thở, nhưng như kiểu một thứ tình
nghĩa khác, không phải là quê hương.”
Tôi sẽ kể cho các bạn nghe về Hà Nội, về nơi tôi
đang sống. Hà Nội luôn đón nhận tất cả, dù có là người thành công hay thất bại,
nổi tiếng hay vô danh, Hà Nội cũng không chối bỏ ai, vẫn dang vòng tay rộng mở như
người mẹ âu yếm những đứa con thơ. Tôi đến với Hà Nội như một nghĩa vụ, sau đó
lại yêu nó lúc nào không hay. Có những lúc, tôi vẫn hay sợ hãi bởi cái nơi tôi
đang sống, tôi sợ nhịp sống xô bồ, đua chen này sẽ cướp mất đi những lý tưởng đẹp
mà tôi đã ấp ủ. Thế nhưng Hà Nội vẫn nuôi nấng và nâng bước chân tôi ngày một
trưởng thành.
Có một Hà Nội xa hoa tráng lệ với các dãy nhà cao tầng,
các quán xá sang trọng cùng những con người lịch thiệp và hồn hậu. Đây cũng
chính là nơi đã cho tôi gặp gỡ những người ở nhiều tầng lớp khác nhau, làm thay
đổi và xáo động cuộc sống của tôi. Tôi luôn trân trọng những người tôi đã gặp,
dù họ tốt hay xấu thì cũng để lại cho tôi những bài học tuyệt vời.
Nhắc đến Hà Nội là tôi nghĩ đến những ly cà phê. Là
giữa sương khói của đất trời, giữa tiếng nhạc du dương thuần khiết, ngắm nghía
ly cà phê đang nhẹ tỏa những làn hơi ấm áp thoảng thoảng mùi thơm kích động đặc
trưng. Ở đây có vô số các quán cà phê các bạn ạ, mặc dù tôi không uống cà phê,
nhưng việc dừng chân ở quán cà phê nào đó lại là thói quen của tôi. Khác với đa
số, tôi không có quán quen, bởi tôi là người ưa thích sự mới lạ, tôi luôn tìm
cái nào hay, cái nào tốt theo cách rất riêng, cảm nhận thức uống và không gian
nơi đó.
Tôi đã đi rất nhiều quán cà phê, nhiều lần phải họp
mặt ở đó, tôi đã chứng kiến nhiều người làm việc hăng say, họ tập trung cao độ,
thậm chí họ có thể nói làm việc đội nhóm một cách hoàn hảo.
Nhắc tới Hà Nội tôi cũng chợt nghĩ tới những trưa hè
oi bức, với những cơn mưa rào bất chợt như tưới mát cho thành phố oi ả, như điểm xuyến thêm sự tươi mới trên những
tán cây già trong thành phố. Những cơn mưa ngang qua bất ngờ, mọi người hối hả
chạy đến núp dưới mái hiên nào đó, hay dầm mưa để cảm nhận chút mát mẻ.
Nói đến mưa tôi lại nhớ đến sự ví von của tuổi thanh
xuân, người ta nói tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù cho có bị ướt
nhòe nhưng cũng vẫn muốn được đắm mình dưới cơn mưa ấy một lần nữa. Có bao lần
gặp phải mưa nhưng cứ để nó hất vào người, muốn dùng nước mưa để rửa đi những mệt
mỏi, những buồn phiền hằng ngày. Mưa là tinh túy của tự nhiên, nếu thiếu nó thì
trời đất sẽ không vẹn toàn được nữa, những con nắng, con mưa chính là tâm hồn của
đất trời.
Dù luôn tấp nập, xô bồ là thế nhưng Hà Nội vẫn cô
đơn theo một cách nào đó, những góc khuất trong tâm hồn mỗi người đều ẩn đi một
nỗi cô đơn. Hà Nội về đêm thật lộng lẫy, tráng lệ. Có lẽ Hà Nội đẹp
nhất là khi màn đêm buông xuống, khi những ngọn đèn sáng lấp lánh đọ
sức với các vì sao trên bầu trời. Dường như mọi thứ đều được buông
xuôi, những công việc bộn bề, những âu lo phiền muộn, những mối bận tâm
thường ngày, tất bật của đời thường dường như được chôn cất nơi nào đó để
lại một Hà Nội thanh thản.
Tôi thích ngắm nhìn phố xá đem ở Hà Nội, đầy sắc màu
và đẹp rạng rỡ.
Tôi vẫn đi! Đi tìm hạnh phúc, đi tìm ước mơ của tôi…
Đêm nay giấc ngủ lại đến muộn, có cái gì đó mơ hồ xa xăm…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét