Sáng sớm, mệt mỏi vì cơn sốt đang hành hạ. Tôi nhận được cuộc
điện thoại của đứa bạn mà tôi đã quên là đã từng thân thiết. “Quân ơi, tao với
Thu chia tay rồi”. Tôi giật mình,tôi quen biết cả 2 người họ, họ đã bên nhau suốt quãng thời gian cấp 3, gần
hết quãng thời sinh viên, cùng nhau vượt qua những rào cản của gia đình, những
khó khăn trong quãng đời sinh viên…có thể nói, tất cả tuổi thanh xuân họ giành
cho nhau.
Vậy tại sao họ mất nhau??? Do hết yêu ư? Hay do hiểu lầm?
Tôi thì nghĩ khác. Họ chia tay chỉ đơn giản là do “SỰ ÍCH KỶ CỦA CÁI TÔI”
Mặc nhiên, nỗi buồn luôn ở lại lâu hơn niềm vui, con người
ta có thể mất một khoảng thời gian để lục lại trong cái trí óc rối tung của
mình những thứ đã từng khiến họ hạnh phúc, có những niềm vui chẳng thể gọi tên
và có những niềm vui trôi vào quên lãng… Còn nỗi buồn, niềm đau thì sao? Chỉ
đôi ba tiếng thở dài cũng đủ để mọi thứ trở về như mới hôm qua!
Lời phân bua của cái tôi luôn đúng, ta luôn có một lý do nào
đó để tự an ủi bản thân khi cảm thấy lỗi lầm ấy thuộc về mình, nhất là trong
tình yêu, bởi đó là thứ tình cảm mơ hồ vốn dĩ chẳng có đúng sai. Và trong tình
yêu, cái tôi của con người mới trở nên ích kỷ hơn bao giờ hết, những con người
với cái tôi quá lớn, họ yêu là để xa nhau…
Một cái gật đầu với nụ cười ngượng nghịu luôn là sự khởi đầu
của một cái quay lưng hờ hững, tình yêu đôi khi là cái nắm tay ngỡ như đến cuối
con đường rồi giật mình rằng đang cô độc. Tình yêu là gì? Người ta đi tìm hạnh
phúc bằng cách yêu nhau hay đơn giản yêu nhau đã là hạnh phúc? Người ta yêu
nhau, một giấc ngủ sâu, một vòng trái đất, một ánh mắt, một mùa xuân, một chút
giận hờn, một chút vui, một chút buồn, xa nhau mãi mãi!
Người ta thích trao cho nhau những lời dối trá và đặt tên
cho nó là sự mộng mơ, lãng mạn? Họ đến với nhau chỉ vì bản năng và nói rằng họ
cần nhau như một phần cuộc sống? Họ đến với nhau chẳng chút chông gai nhưng họ
không thích thế, họ hứa hẹn về một ngày mai không tươi đẹp để được vượt qua
cùng nhau mà không biết rằng mình chưa bao giờ đủ sức. Không, cũng có tình yêu
thực sự chứ? Có điều họ còn chưa biết họ yêu nhau như thế nào, là trái tim lạc
lối yêu đương để lí trí phải tính toán biện minh cho tình yêu ấy, hay lí trí đã
chọn con đường và bây giờ trái tim phải mệt nhoài tìm cách yêu thương? Họ ậm ừ
rằng ta cần nhau những lời mù quáng, những con người yêu nhau không có lý do.
Xa nhau vì hết yêu, xa nhau vì quá yêu, xa vì chẳng thể hiểu
nhau, xa vì quá hiểu nhau rồi… Khi xa nhau, người ta luôn có những lời phân bua
chính đáng, nhưng vì sao xa nhau, thực sự mà nói, họ đã để cái tự tôi lên ngôi
lúc nào không biết!
Người ta trở nên chán nản, ích kỷ và sẽ sớm quên đi những
ngày đầu tiên, những tin nhắn đầu tiên, những cái cúi đầu chào nhau ngại ngần,
ngượng nghịu. Họ ra đi mang theo những sai lầm của tình yêu và những lời biện
minh của cái tôi đầy cao ngạo, cho đến khi bước chân buồn tênh trên phố những
chiều gió trở, tiếng thở dài với khói thuốc bâng quơ rơi xuống những vần thơ, họ
nhận ra, muộn rồi!
Thế rồi quên nhau, thế rồi xa nhau, thế rồi yêu nhau… nhưng
là từ một phía, họ biến con đường yêu đương hạnh phúc thành 2 ngã rẽ song song
và ngước nhìn nhau, quan tâm nhau nhưng chẳng dám hỏi han một lời nấc nghẹn,
khép áo, cúi đầu bước qua nhau như những người xa lạ nhưng trái tim vẫn mãi nhớ
về, vĩnh viễn họ là người lạ! Người lạ từng quen…
Đích đến của tình yêu luôn là chia ly dẫu bằng cách này hay
cách khác, những con người ấy, họ chưa bao giờ nhận ra điều đó mà trân trọng những
chặng đường qua, họ khát khao đi đến đích, nhưng là đi cùng nhau?! Khi hai người
chạm được cái đích của tình yêu, họ lại thảng thốt giật mình, thế đấy!
Tình yêu là thế, họ yêu nhau bởi họ yêu nhau, họ xa nhau bởi
họ yêu nhau nhiều quá, tình yêu là sự mù quá với những lời dối trá thề non hẹn
biển, là những lời phân bua gặng gượng sâu thẳm trong tim.
Họ yêu nhau vì đâu?
Họ xa nhau vì đâu? Ai mà chẳng biết!
Họ chưa bao giờ có một cái tôi chung.
Xa nhau vì cái tôi quá lớn, vì cái tôi quá lớn nên họ đã thế
này, họ đã thế nọ, có khi nào cái lý do “xa nhau vì cái tôi quá lớn” ấy, nó
cũng chỉ là một lời biện hộ của tình yêu?!
x



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét