Sinh nhật năm nay, tôi không mong chờ gì nhiều.
Không nến, không quà, cũng chẳng có lời chúc nào gửi tới.
Mọi thứ vẫn diễn ra như bao ngày khác — người ta vẫn vội vàng, cuộc sống vẫn đều đặn xoay tròn.
Chỉ có một điều khác: lòng mình trầm hơn một chút.
Đã từng có những năm, tôi chờ đợi ai đó sẽ nhớ —
chờ một tin nhắn, một lời chúc, hay chỉ cần một ánh nhìn biết rằng “ngày hôm nay là của mình”.
Nhưng rồi, thời gian khiến con người ta học cách thôi mong đợi.
Học cách tự chúc mình, lặng lẽ, như cách người ta nhắc lại tên một vì sao đã mờ.
Tôi không trách ai.
Bởi mình hiểu, giữa cơm áo, lo toan, và bao nhiêu trách nhiệm,
người ta quên mất cả chính mình, huống chi là sinh nhật của một người khác.
Nhưng vẫn có điều gì đó khiến tim tôi chùng xuống —
khi nghĩ rằng, đến chính người từng được tôi tổ chức sinh nhật cũng không nhớ nổi ngày anh được sinh ra.
Và rồi tôi ngồi yên, trong khoảng lặng của buổi tối.
Không nhạc, không hoa, chỉ có tiếng thở dài thật khẽ.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy mình vẫn còn đây — vẫn sống, vẫn cảm, vẫn không tàn phai.
Tôi khẽ nói với chính mình:
“Chúc mừng sinh nhật mày, Quân ạ.”
Không phải để bù đắp cho ai khác,
mà để ghi nhớ rằng: mày đã đi được đến đây,
bằng đôi tay, bằng nỗi cô đơn, và bằng một trái tim chưa từng khép lại.
Đôi khi, chỉ cần thế thôi —
một lời chúc nhỏ, từ chính mình,
cũng đủ ấm hơn cả trăm ngọn nến
Tôi của hiện tại - gửi tôi...CỦA TƯƠNG LAI
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét